Trang

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

ST số 44 Tác hại của thói quen xấu '' Không lành mạnh .!!! ''


* CẢNH BÁO ::: Tác hại của thói quen '' Hút thuốc lá..!!! ''

*600.000 người chết oan do thuốc lá

Tuổi TrẻTuổi Trẻ – 10 giờ trước
·                                 Email
·                                 Chia sẻ11
·                                  
·                              
·                                
·                                 In ra
TT - Nạn dịch thuốc lá toàn cầu giết chết gần 5 triệu người mỗi năm. Nếu không hành động, thuốc lá sẽ giết chết 10 triệu người vào năm 2030 và khoảng 70% số ca tử vong này rơi vào các nước đang phát triển.
''Trẻ em, phụ nữ thường phải hít khói thuốc lá thụ động tại các  môi trường độclại có khói ithuốc''
Trung tâm Truyền thông giáo dục sức khỏe TP.HCM cho biết như vậy và theo trung tâm này, hút thuốc lá là một trong những nguyên nhân dẫn đến các bệnh gây tử vong hàng đầu.
600.000 người chết oan
Thuốc lá giết chết gần 6 triệu người trên thế giới mỗi năm, trong đó có hơn 600.000 người hút thuốc lá thụ động (hít phải khói thuốc lá do người khác hút). Ước tính của Tổ chức Y tế thế giới (WHO) cho thấy mỗi ngày VN có trên 100 ca tử vong do các bệnh liên quan đến sử dụng thuốc lá, nhiều gấp gần bốn lần số ca tử vong vì tai nạn giao thông đường bộ. Nếu không có biện pháp ngăn chặn thì đến năm 2030, gần 10% dân số VN sẽ tử vong vì các bệnh liên quan đến thuốc lá.
Trên thế giới, tỉ lệ người từng hút thuốc lá hằng ngày đã cai nghiện thành công là 23,5% và có 67,5% người đang hút thuốc có kế hoạch cai nghiện hoặc nghĩ đến việc cai nghiện trong tương lai.
Nghiện thuốc lá là một bệnh mãn tính cũng như bệnh cao huyết áp hay bệnh đái tháo đường, cần có thái độ nghiêm túc và có cách chữa trị đúng mới thành công. Nhưng điều quan trọng là gia đình, bạn bè và những người xung quanh có vai trò quan trọng trong việc giúp bạn bỏ thuốc. Để bỏ thuốc lá thì sự quyết tâm là yếu tố quyết định.
Điều đáng báo động, VN là một trong những quốc gia có tỉ lệ hút thuốc lá cao trên thế giới và hiện tượng hút thuốc lá nơi công cộng rất phổ biến. Theo kết quả điều tra toàn cầu về sử dụng thuốc lá ở người trưởng thành được thực hiện năm 2010 tại VN, số người không hút thuốc lá bị ảnh hưởng bởi khói thuốc lá (còn gọi là hút thuốc thụ động) rất cao. Trong đó ở nơi làm việc là 49% và ở nhà gần 68%. Đặc biệt, tỉ lệ hút thuốc thụ động cao nhất được ghi nhận ở các quán rượu, quán cà phê với tỉ lệ lên tới gần 93% và ở nhà hàng gần 85%.
Đáng lưu ý, trẻ em hút thuốc thụ động có nhiều nguy cơ bị nhiễm trùng đường hô hấp. Những trẻ dưới 1 tuổi là con của những người hút thuốc bị viêm phế quản hoặc viêm phổi cao gấp đôi những người không hút thuốc. Những trẻ có người nhà hút thuốc nguy cơ lên cơn hen hằng ngày tăng gấp hai lần, số lần phải nhập viện điều trị cơn hen cũng nhiều hơn so với những trẻ ở trong gia đình không ai hút thuốc. Tiếp xúc với khói thuốc làm tăng nguy cơ bị viêm tai mãn tính và tiết dịch tai giữa ở trẻ. Hút thuốc thụ động còn có thể ảnh hưởng lên hệ thống cơ tim của trẻ, gây tăng nguy cơ phát triển bệnh Crohn, các loại bệnh đường ruột mãn tính khác...
Tác hại khủng khiếp
Các nhà khoa học cho biết hút một điếu thuốc tức là tự mình làm mất đi 5,5 phút cuộc sống. Tuổi thọ trung bình của người hút thuốc ngắn hơn so với người không hút thuốc từ 5-8 năm. Hút thuốc làm tăng tỉ lệ tử vong 30-80%. Mức độ nguy cơ càng cao khi tuổi bắt đầu hút thuốc càng sớm, số lượng thuốc hút (tính theo số bao) trung bình hằng ngày càng lớn và thời gian hút càng dài.
Thuốc lá ảnh hưởng hầu hết các cơ quan, bộ phận trong cơ thể, như làm da bị lão hóa sớm. Những người hút thuốc lá thường dễ mắc các bệnh về răng miệng nhiều gấp 3-6 lần, dễ bị rụng răng cao gấp hai lần so với người bình thường. Khói thuốc gây viêm mũi mãn tính, viêm họng mãn tính, ung thư xoang hàm, ung thư vòm họng, ung thư thanh quản, ung thư phế quản...
Ở góc độ sức khỏe sinh sản nữ giới, thuốc lá gây nguy cơ vô sinh, mãn kinh sớm, thai lạc chỗ, thai chết lưu, sẩy thai và ung thư cổ tử cung. Hút thuốc lá trong thời kỳ thai nghén còn làm giảm trọng lượng thai nhi, sinh non, băng huyết sau sinh, dễ sẩy thai ngẫu nhiên. Đối với nam giới, hút thuốc lá có thể gây suy sinh dục hay liệt dương (cao gấp hai lần người không hút thuốc lá). Đồng thời làm giảm sản xuất tinh trùng, gây dị dạng tinh trùng, giảm khả năng di chuyển của tinh trùng.
Thuốc lá liên quan mật thiết với bệnh tim mạch. Những bệnh tim mạch mà người hút thuốc có nguy cơ mắc cao là xơ vữa động mạch, bệnh mạch vành, đột quỵ, rối loạn nhịp tim, đột tử, nhồi máu cơ tim... Đối với đường tiêu hóa, hút thuốc có liên quan tới nguy cơ loét dạ dày, loét hệ thống tiêu hóa, làm tăng nguy cơ viêm loét tá tràng, viêm ruột thừa, ung thư ruột thừa.
Trong thuốc lá có hơn 7.000 hóa chất nên hút thuốc lá liên quan chặt chẽ với bệnh ung thư. Cụ thể 90% trong số 660.000 ca được chẩn đoán ung thư phế quản hằng năm trên thế giới là người hút thuốc lá. Người hút thuốc lá có nguy cơ mắc ung thư thận, bàng quang, tuyến tụy, hậu môn, trực tràng, bộ phận sinh dục. Đặc biệt, ung thư dương vật đã trở nên ngày càng phổ biến ở nam giới hút thuốc.
LÊ THANH HÀ

 

*Bài viết toàn dấu sắc (!) 

TỚ DỨT KHOÁT VỚI THUỐC LÁ



 Mấy tháng trước, tớ hút thuốc lá khiếp lắm. Sáng tới tối, mấy gói thuốc tớ hút hết béng. Hút quá xá, tướng tá tớ xám ngoét, má tóp, mắt trắng, ngó thấy phát ớn. Có lúc nuốt nước miếng, tớ thấy đắng nghét.
Cứ thế, tớ hút tới tấp. Vất điếu thuốc mới hút xuống đất, tớ đốt tiếp điếu khác. Mấy đứa cháu nói tớ giống cái ống khói biết nói. Chúng nó đếch dám đứng kế tớ. Lắm lúc tớ cứ muốn ói, vuốt tóc thấy tóc đứt khúc, đứt riết hóa hói trán. Nếu cứ hút tiếp, chắc tớ mất sức, chết sớm cái chắc. Mấy đứa cháu thấy tớ nói thế, khóc thút thít.
Thấy báo chí khắp nước nói tới tháng thế giới chống hút thuốc lá, tớ cố gắng bớt hút. Bớt hút thuốc lá khó quá. Cố gắng lắm tớ mới bớt chút ít. Sáng tới tối tớ hút có tới tám chín điếu. Cứ thấy tớ sắp đốt thuốc, mấy đứa cháu tới nhắc khéo. Nhắc riết quá, lắm lúc tớ phát cáu. Ấy thế lúc bớt nóng, tớ thấy chúng nó nói có lý. Lúc ấy tớ quyết dứt khoát với thuốc lá. Lúc nhớ tới thuốc, ứa nước mắt, tớ lấy nước mát xối ướt trán, ướt tóc, tới lúc hết nhớ mới dứt.
Cứ thế, tới tháng thứ sáu, má tớ mới hết tóp, tướng tá bớt xám ngoét, tóc tớ bóng mướt, bớt hói, bắp vế thấy rắn chắc, các khớp thấy hết nhức. Tớ hết nhớ tới thuốc lá.
Thấy tớ hết hút thuốc lá, mấy đứa cháu gái thích tớ lắm, cứ quấn quýt lấy tớ, sướng muốn chết.
Thế đấy! điếu thuốc lá bé thế, lắm lúc nó khiến tớ khốn đốn, rất đáng ghét. Muốn dứt khoát với thuốc lá rất khó, nếu thiếu ý chí. Chớ có dính líu với thuốc lá. Nếu có chót hút chút ít, cố gắng chấm dứt gấp, chớ có nấn ná, đến lúc hút quá xá, sức vóc mất hết mới thấy hối tiếc.
Hú vía!!!
Xém chết!!!
Nhớ đấy!!!
Cố gắng nhé!!!
Quyết dứt khoát với thuốc lá!!!
Chớ có tiếc!!!

ST số 43 : Nhân văn - Bữa ăn tối ở nhà hàng ly hôn..

 * Bữa ăn tối ở nhà hàng ly hôn 

ST ảnh  từ Blog  của Thảo trinh
Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán.

Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức sôi nổi và cuồng nhiệt bám lấy anh. Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của anh. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ. Chị dường như đã trơ lỳ, bình thản, đồng ý đòi hỏi của anh. 

Thủ tục tiến hành rất thuận lợi. Sau khi ra khỏi cửa, anh chị đã trở thành cá nhân độc lập và tự do. Không hiểu sao, anh bỗng thấy trống trải vô cùng, anh nhìn chị nói: “Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đã”.: 

Chị nhìn anh nói: : “Vâng. Em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly Hôn, chuyên phục vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị. Chúng mình đến đấy đi?” : 

Anh gật đầu. Hai người, một trước một sau lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn. Anh chị vừa yên vị trong phòng VIP, cô phục vụ đã bước vào nói: “Anh chị dùng gì ạ?” 

Anh nhìn chị nói: : “Em gọi đi.” Chị lắc đầu: “Em ít khi ăn nhà hàng, không quen gọi món, anh gọi đi.” : 

“Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hàng ngày người chồng thích ăn nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đấy là món “Ký ức cuối cùng.” 

: “Thôi được”, : chị hất món tóc xõa trước mặt ra sau, nói: : “Gà luộc chấm gia vị nước chanh, đậu phụ rán chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ, chân giò luộc chấm mắm tôm, rau cải thảo luộc.” : 

: “Anh gọi gì ạ?” : Cô phục vụ nhìn anh. Anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh thật sự không biết vợ anh thích ăn món gì. Anh há hốc mồm, ngồi thừ ra đấy. 

: “Những món này đủ rồi, đều là món chúng tôi thích nhất.” : Chị vội chữa thẹn cho anh. Cô phục vụ cười: : “Thực tình mà nói, đến nhà hàng chúng tôi ăn bữa cơm cuối cùng, các anh các chị đều không thể nuốt trôi. Hay là anh chị đừng dùng món “Ký ức cuối cùng” nữa, hãy dùng bữa tối nhà hàng đặc biệt làm cho vợ chồng ly hôn: Đồ uống ướp lạnh. Những người đến đây, không có ai từ chối sự lựa chọn này.” : Anh chị gật đầu: : “Được.” 

Chốc lát, cô phục vụ mang đến hai suất đồ uống ướp lạnh. Trong hai suất có một suất xanh lơ, toàn đá đập vụn; một suất đỏ tươi, còn đang bốc khói. : “Bữa tối này gọi là “một nửa ngọn lửa, một nửa nước biển”. Mời anh chị thưởng thức.” : Trong phòng ăn im lặng như tờ, anh chị ngồi đối diện, nhưng không biết nói gì với nhau. 

“Cộc cộc cộc!” Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô phục vụ đi vào, tay bưng chiếc khay có một bông hồng đỏ tươi, nói: : “Anh còn nhớ cảnh tặng hoa cho chị đây không? Bây giờ, khi mọi việc đã kết thúc, không còn là vợ chồng, nhưng là bạn. Bạn bè gặp nhau vui vẻ rồi chia tay, anh tặng chị bông hồng cuối cùng đi.” :

Chị rùng mình, trước mắt hiện ra cảnh anh tặng hoa chị 10 năm về trước. Hồi đó, anh chị vừa đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm từ số không. Ban ngày, anh chị đi tìm việc làm, ban đêm chị ra hè phố bán quần áo. Anh vào nhà hàng rửa bát. Nửa đêm mới về đến gian nhà thuê chưa đầy 10 mét vuông. Đời sống khổ cực, nhưng anh chị thấy vui, thấy hạnh phúc. 

Tết Valentin đầu tiên ở thành phố này, anh mua tặng chị bông hồng đầu tiên, nước mắt chị chảy dài trên má vì sung sướng quá. 10 năm rồi, cuộc đời đã giàu lên, thế mà anh chị lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn lệ, xua tay nói: “Thôi, thôi, khỏi cần.” 

Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng chị. Anh vội vẫy tay, nói: : “Không, phải tặng.” : 

Cô phục vụ cầm bông hồng lên, “xoèn xoẹt” một cái, bẻ làm đôi, ném vào cốc của anh chị, mỗi người một nửa. Bông hồng tức khắc hòa tan trong cốc. 

: “Đây là bông hồng nhà hàng làm bằng gạo nếp, cũng là món ăn thứ ba gửi anh chị. Mời anh chị thưởng thức. Còn cần gì nữa, anh chị cứ gọi tôi”. Nói xong, cô quay người ra khỏi phòng. 

: “Em... anh...” : Anh nắm lấy tay chị, nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn tay. Không rút nổi, bèn để yên. Anh chị im lặng nhìn nhau, vẫn không nói nên lời. 

“Phụt!” Đèn điện tắt ngấm, trong phòng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào. 

“Chuyện gì thế?” Anh chị vội đứng lên. 

: “Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau, mau lên!” : Bên ngoài có người kêu thét lên. : “Anh!” : Chị ép vào người anh, : “em sợ!” : 

: “Đừng sợ!” : Anh ôm chặt lấy chị, “Em đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng mình chạy ra ngoài đi.” 

Ngoài phòng, đèn điện sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện gì xảy ra. Cô phục vụ nói: : “Xin lỗi anh chị, đây là món “Sự lựa chọn từ đáy lòng” của nhà hàng gửi tới anh chị.” : 

Anh chị trở về phòng ăn, ánh sáng chan hòa. Anh cầm tay chị nói: : “Vừa nãy là sự lựa chọn từ đáy lòng của chúng mình thật. Anh cảm thấy chúng mình không thể sống thiếu nhau, ngày mai chúng mình đi đăng ký lại!” : 

Chị cắn môi: : “Anh nói thật lòng đấy chứ?” : 

: “Thật! Anh hiểu rồi.” : Cô ơi, cho thanh toán. 

Cô phục vụ đi vào, đưa cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp nói: : “Đây là phiếu thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi tặng anh chị, gọi là “Phiếu thanh toán vĩnh viễn”, mong anh chị cất giữ mãi mãi.” : 

Anh nhìn phiếu, mắt đỏ hoe. “Anh làm sao thế?” Chị lo lắng hỏi. Anh đưa phiếu thanh toán của mình cho chị, nói: “Anh có lỗi với em, mong em tha thứ.” 

Chị cầm tấm phiếu đọc: “Một gia đình ấm cúng, hai bàn tay làm lụng, ba canh ngồi chờ anh về, bốn mùa dặn anh giữ gìn sức khỏe, năm tháng săn sóc anh chí tình, sáu mươi mẹ già vui vẻ, bảy ngày trong tuần nuôi dạy con cái, tám phương giữ gìn uy tín của anh, chín giờ thường xuống bếp làm món anh khoái khẩu, mười năm hao tổn tuổi xuân. Vì ai... Đó là vợ anh”.: 

“Anh vất vả thật đấy. Mấy năm qua em thờ ơ với anh quá.” Chị đưa phiếu thanh toán của mình cho anh xem. Anh mở ra đọc: “Một mình gánh vác trách nhiệm, hai vai nặng trĩu cơ đồ, ba canh cặm cụi bên bàn, tứ thời chạy ngược chạy xuôi, vinh nhục biết chia sẻ cùng ai, bể dâu khắc sâu đuôi mắt, nghĩa vụ đối với gia tộc, gập ghềnh chông gai con đường công danh, là người phàm tục làm sao mười phân vẹn mười. Lúc nào cũng tận tình với vợ con... Đấy là chồng em”. 

Anh chị ôm chầm lấy nhau, oà lên khóc thành tiếng. 


(Hoa hương Dương ) ST  từ Blog  Tuan le chuyển về  ngày 1-5-2013


Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

ST&ĐT số 42 : 30/4/1975 - 30/4/2013 Kỷ niệm 38 năm ngày TNĐN


Kỷ niệm 38 năm ngày thống nhất đất nước

*  (HHD ) cảm nhận & suy ngẫm :

38 năm ngày thống nhất  đất Nước đã trôi qua cái được. cái mất cho cộng đồng người việt trước và sau cuộc chiến . Nhân chứng & lịch sử sẽ phán xét công bằng nhất từ hai phía về công & tội về cái đúng cai sai..Sân chơi & luật chơi trong chiến tranh  . Quyền lực & Chế độ  được áp đặt ..   thuộc người Chiến thắng . sau cuộc chiến  với cộng đồng từ hai phía cái mất thì đã mất rồi, cái được thì đã được rồi. Bên thua thi không còn gì để mất !! Hệ thống chính trị quyền lực LĐ dân tộc tập chung về một mối Ko bi phân chia, đất nước  '' Bắc Nam '' liền một giải  dân ba Miền - Bắc -Trung - Nam sông trong mái nhà chung..! Hòa bình đã lập lại chiên tranh nội bộ người viết với người việt T,TH.. chấm dớt . Đất nươc, Dân tộc người Việt không còn  cảnh '' Tàn sát chém giết lẫn nhau  ! lửa khói của bom đạn. chiến tuyến, lòng thù hận, được trôn vùi vào miền ký ức của  kinh nghiệm qua khứ đau thương..!
+ VẤN ĐẾ : Hiện tại là Đấu tranh ..! Tiếng nói chung của  cộng đồng người  VIỆT là '' Lòng yêu nước.Tôn trọng đạo lý làm người.. chắc chắn sẽ tìm ra chân lý & lẽ phải để đưa đất nước,dân tộc hướng tới TƯƠNG LAI.. Theo  hướng tích cực . đúng quy luật phát triển văn minh & tiến bộ về  lịch sử TIẾN HÓA của loái người !!

* a ) Mẫu số chung là lòng yêu nước

30/04/2013 :
TT - Ngày lịch sử 30-4-1975, kiến trúc sư Nguyễn Hữu Thái là một trong những người chứng kiến tổng thống Dương Văn Minh đọc bản tuyên bố đầu hàng tại Đài phát thanh Sài Gòn.


Đêm 29-4, trước dinh Thống Nhất, nhóm bạn trẻ là sinh viên các trường ĐH tại TP.HCM vui chơi dịp lễ mừng 38 năm ngày thống nhất đất nước  - Ảnh: THUẬN THẮNG
38 năm sau, ông vẫn nhớ nguyên vẹn ngày tạo ra bước ngoặt đổi thay trên đất nước này, ngày mà như ông nói là “để mở ra một chương mới cho dân tộc mình không còn bom đạn, chiến tuyến, hận thù”...
* 38 năm đã trôi qua, ông đã ở đâu trong buổi sáng lịch sử ấy?
"Có thể có buồn phiền nhưng tôi vẫn lạc quan. Hãy nhìn nhận những “vấn đề xã hội” đó như các tử số. Còn mẫu số chung của người Việt Nam là lòng yêu nước "
Kiến trúc sư Nguyễn Hữu Thái
- Tôi đã mất bốn năm với ba lần ngồi tù trong thời trẻ trung nhất của mình trước năm 1975 nên tôi hiểu ý nghĩa hòa bình. Nhà tù đã dạy tôi phải đấu tranh và dạy tôi yêu hòa bình. Sáng 30-4-1975, tôi đã vào chùa Ấn Quang, gặp hòa thượng Thích Trí Quang báo tình hình cấp bách. Hòa thượng đã liên lạc với chính quyền Sài Gòn để nhanh chóng ngừng đổ máu. Rồi tôi sang Viện đại học Vạn Hạnh và cùng tiến sĩ Huỳnh Văn Tòng, nhà báo Nguyễn Vạn Hồng đến dinh Độc Lập để chứng kiến thời điểm lịch sử đó. Sau đó, tôi cùng ông Minh và quân giải phóng sang đài phát thanh để ông Minh đọc lời đầu hàng. Trong tấm hình thời khắc lịch sử ấy, tôi mặc áo trắng sinh viên, cầm hồ sơ đứng bên bàn ghi âm lời đầu hàng của ông Minh.
* Sau chiến tranh là suốt thời kỳ hơn 10 năm đất nước gian nan. Thời gian đó ông làm gì? Tâm trạng của ông ra sao?
- Ồ! Cũng như nhiều người khó khăn lắm. Khó khăn đến mức vợ tôi phải bán cả nhẫn đeo trên tay để mua gạo. Tôi đi làm phong trào thanh niên, rồi về Viện Quy hoạch TP. Lý lịch rối rắm, quan hệ đa dạng của tôi trước năm 1975 đã làm tôi “lên bờ xuống ruộng”, khó khăn trong công việc. Thật sự lúc đó có nhiều người rơi vào bế tắc, cả về tinh thần lẫn miếng ăn. Nhưng tôi vẫn bình tĩnh, chờ đợi... Sau đó, tôi theo ông Dương Văn Ba, một dân biểu đối lập trước 1975, qua Lào làm công ty gỗ. Anh Ba là một người rất khí khái và giỏi, sau này ông Võ Văn Kiệt rất quý. Tôi nghiệm ra một điều rằng hãy tập trung cho công việc. Người có tài, có tâm đức dù trải qua sóng gió rồi cũng được tôn trọng...
* Nghe nói ở nước ngoài ông cũng bị “chuyện này chuyện nọ”?
- Lúc mới đưa con qua Canada học, một tờ báo tiếng Việt gọi là “một Việt cộng đã đến Canada”. Qua Mỹ dự hội thảo, tôi cũng bị phản ứng, thậm chí không dám đi ra ngoài một mình. Nhưng sau này mọi chuyện ổn thỏa dần. Mình hiểu đồng bào. Rồi đồng bào cũng dần hiểu mình. Lương tâm của mình, việc mình làm là chỉ vì mong muốn cho tương lai dân tộc được tốt đẹp hơn. Thật sự sau này nhiều Việt kiều cũng có tình cảm với đường lối hòa giải, hòa hợp, đổi mới trong nước, đặc biệt là thời kỳ thủ tướng Võ Văn Kiệt. Chiến tranh đã chia cắt đất nước, dân tộc và chia cắt cả từng gia đình. Người bên kia, người bên này, ai mà không mất mát, đổ máu? Ngay trong gia đình tôi cũng có người phía này, phía nọ, từng gay gắt nặng nề với nhau. Nếu không hiểu biết, cảm thông nhau thì làm sao có được ngày hôm nay?
Kiến trúc sư Nguyễn Hữu Thái sinh năm 1940 tại Đà Nẵng. Ông nguyên là chủ tịch Tổng hội sinh viên Sài Gòn năm 1963-1964 và tham gia phong trào thanh niên, sinh viên, học sinh tranh đấu trước năm 1975. Ông từng bị bắt lính, từng bị chính quyền Sài Gòn bỏ tù vì bị tố là “lực lượng thứ ba” thân cộng.
Thời gian và trái tim cùng đồng bào sẽ hàn gắn lại. Tôi đây sau năm năm đi theo diện gia đình rồi cũng quay về. Con trai tôi cùng nhiều bạn trí thức trẻ khác cũng vậy, cũng trở về làm việc trong nước và hiện đang rất được trân trọng, được tạo điều kiện làm việc tốt.
Hiện cũng còn một số người nhắc đến “rào cản” thể chế, chính sách còn gây khó khăn cho người Việt về nước, đặc biệt là những người Việt ra đi liên quan đến 30-4-1975. Chuyện đó là có, nhưng không phải là tất cả. Tôi lạc quan tất cả “rào cản” gì đó đều giải quyết được bởi nó đều sinh ra từ con người thôi mà. Vấn đề là các nhà lãnh đạo sẽ quyết liệt làm thế nào vì tương lai đất nước. Cái tầm và tâm cho dân tộc sẽ mở ra tất cả...
* Gần đây sống nhiều trong nước, ông có quan tâm đến các vấn đề còn bất đồng, va chạm trong xã hội?
- Có thể khác nhau. Có thể có buồn phiền. Nhưng tôi vẫn lạc quan. Hãy nhìn nhận những “vấn đề xã hội” đó như các tử số. Còn mẫu số chung của người VN là lòng yêu nước. Chúng ta biết tập trung khơi gợi, phát huy sức mạnh ấy, chắc chắn chúng ta sẽ vượt qua tất cả khó khăn. Tôi vẫn nhớ những lúc mệt mỏi trong thời bao cấp khó khăn, kiến trúc sư Ngô Viết Thụ đã an ủi tôi: “Đừng nóng lòng quá. Rồi dân mình sẽ vươn lên”.
* Xin hỏi một chút riêng tư: ngày lễ kỷ niệm 30-4 này ông sẽ làm gì?
- Tôi ra Hà Nội tham dự hội thảo “Giấc mơ VN” do các bạn trẻ trong nước và nước ngoài tổ chức. Tôi muốn được lắng nghe tấm lòng của các bạn ...
QUỐC VIỆT thực hiện
___________________________________________
 *b)“Lòng vui hôm nay không thấy chật”...
Nhà thư  Võ Quế
Trước năm 1975, gia đình tôi là một trong những gia đình ở miền Nam có hoàn cảnh phân tuyến “bên ni, bên nớ”. Bối cảnh lịch sử trong thời điểm đó đã tạo nên những oái ăm khắc nghiệt trong từng số phận con người. Khát vọng hòa bình, thống nhất đất nước đã đưa tôi đến với phong trào yêu nước của tuổi trẻ học đường đô thị miền Nam, với những cuộc đấu tranh gian khổ trên mặt trận đường phố, trong ngục tù Côn Đảo. Các em tôi bị nhà cầm quyền Sài Gòn tổng động viên với những tháng ngày đầy bất trắc...
Và dù bị phân tuyến “bên nớ, bên ni” nhưng anh em chúng tôi vẫn có chung một cội nguồn dân tộc, mẹ cha. Tình tự quê nhà cùng truyền thống văn hóa làng xã, gia đình đã luôn giúp chúng tôi vượt qua những ngăn cách vô hình trong thời điểm ấy để rồi cùng hân hoan đón nhận tin mừng trong ngày 30-4-1975.
Cũng nhờ giữ được tinh thần đoàn kết, tình thương yêu đó trong sự dạy dỗ, đùm bọc của mẹ cha, dòng tộc mà anh em chúng tôi đã không bị phân hóa từ sau ngày thống nhất đất nước, tiếp tục nâng niu, trân quý bản sắc văn hóa quê nhà. Có một hãng truyền hình Hàn Quốc đã đến Huế phỏng vấn mẹ và anh em chúng tôi để tìm hiểu hoàn cảnh của những gia đình bị phân tuyến ở VN với ý tưởng chuẩn bị cho một ngày thống nhất của Hàn Quốc và CHDCND Triều Tiên trong tương lai.
Sở dĩ tôi nhắc đến chuyện trên là vì mỗi năm cứ đến ngày 30-4 là tôi lại nhớ đến những băn khoăn, trăn trở và điều ước nguyện tâm thành, thầm lặng của chính mình: đất nước đã thống nhất, non sông đã liền một dải, nhưng điều chí cốt là sự thống nhất trong lòng người. Người miền Bắc, người miền Nam, người trong nước, người hải ngoại, người “bên ni”, người “bên nớ”... Tinh thần hòa hợp dân tộc luôn chân thành, tha thiết, lắng sâu thường hiện hữu, tiếp truyền trong từng huyết mạch của hầu hết người con dân Việt. Tôi chợt nhớ một đoạn trong Bài thơ của một người yêu nước mình của nhà thơ Trần Vàng Sao:
...đất nước này còn chua xót
nên trông ngày thống nhất
cho bên kia không gọi bên này là người 
miền Nam
cho bên này không gọi bên kia là người 
miền Bắc
lòng vui hôm nay không thấy chật
tôi yêu đất nước này chân thật
như yêu căn nhà nhỏ có mẹ của tôi
như yêu em nụ hôn ngọt trên môi
và yêu tôi đã biết làm người
cứ trông đất nước mình thống nhất.
   
Nhà thơ VÕ QUÊ

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

ST số 41 Vui cười thư giãn về '' Những điều đáng Sợ !!!..."


Sợ !!! ' 



Hình như chưa lúc nào mà người ta phải đối diện với nhiều nỗi sợ bằng lúc này. Những nỗi sợ có tên tuổi đàng hoàng, nó sống cạnh ta, nghênh ngang đi lại, đe đe dọa dọa cuộc sống ta mỗi ngày.
Có những nỗi sợ đời thường ….
Nào là sợ bụi bặm mùa nắng, lội nước mùa mưa…, không ưa mà vẫn phải xin thưa : sợ hố tử thần. Sợ kẹt xe, sợ cướp giật, sợ xe tải, xe điên. Sợ chưa kịp tăng lương thì giá cả đã nhảy vọt. Sợ tăng giá điện, sợ điều chỉnh giá nước. Sợ đóng thuế giao thông, sợ bình ga nổ, sợ mua nhằm xăng dỏm để bỗng chốc cái xe ọp ẹp hàng ngày đi làm tự xử thành đống sắt đen ngòm nằm trên đường…trên báo.

Ra chợ sợ mua phải thịt siêu nạc, sợ mua rau có chất hóa học, sợ nước mắm nước tương có vô số thứ vượt mức cho phép, sợ hàng lô hàng lốc các thứ đáng sợ mà mỗi ngày cứ phải mua về, cứ phải tống nó vào bao tử,  bởi ăn thì chết mà không ăn thì chết lẹ hơn …Bảo sao có người bạn lớn là Đảng viên đàng hoàng bảo rằng : “Thời buổi này ăn gì cũng chết chỉ có ăn hối lộ là sống !!!!” Nghĩ kỹ thì …trúng phóc ! Có ai ăn hối lộ mà chết đâu… bóc lịch vài năm về có khi còn nhởn nhơ nhìn đời ý chứ !…


 Đau ốm thì sợ đến bệnh viện_ không khéo bệnh nhẹ thành bệnh nặng … chưa tới số chết bỗng dưng …chết. Có việc đến nơi công quyền thì sợ các công bộc nhà nước, sợ đầy tớ của nhân dân. Con đi học thì sợ chạy trường, con ra trường thì sợ chạy việc… Sợ không cho con đi học thêm thì cô giáo lườm…Sợ không có quà cho Sếp thì thành người không biết phép …


Có những nỗi sợ làm người ta thận trọng để tự bảo vệ _ Thận trọng đến đôi khi tàn nhẫn : gặp người bị nạn giữa đường, muốn giúp lại sợ bị lừa. Người quen, thậm chí họ hàng lâu ngày gặp cũng thận trọng vì sợ bị gạt. Kể ra thì người ta sợ cũng không sai , cứ nhìn chung quanh ta mà xem, đạo đức ngày càng suy đồi , cái ác bây giờ sống nhởn nhơ…..không sợ có mà tự hại.


Có những nỗi sợ nảy sinh từ cái người ta có và cả cái người ta không có: nhà giàu thì sợ cướp, nhà nghèo thì sợ đói, làm quan sợ mất chức, làm lính lác thì sợ sếp đì, thế là nảy sinh thêm một số thói hợm hĩnh của người giàu, thế là có dịp để người ta chạy quyền, chạy chức, nịnh nọt, quà cáp linh tinh. Người có quyền thì sợ chống đối, người thấp cổ bé miệng thì sợ thói cường hào, sợ được tặng cho một quả “nón mũ” nặng hơn búa tạ, sợ bỗng dưng được mời …và bỗng dưng được chết !
Thế là ngay cả nói ra những suy nghĩ, chính kiến của mình cũng không dám nói …
Có những nỗi sợ làm người ta hèn đi, có những nỗi sợ làm người ta thành kẻ phản bội ngay với cả những điều thiêng liêng nhất . Có những nỗi sợ là sự thỏa hiệp với cái ác, thỏa hiệp với cái sai …Có những nỗi sợ làm người ta trở thành kẻ thờ ơ được ngụy trang bằng một thái độ sống “hiền lành”…..Nhưng cũng có những nỗi sợ biến người ta thành kẻ anh hùng, thúc đẩy người ta vùng lên đánh lại cái ác để giành quyền làm người thực sự.

Sợ ơi là sợ !!!
Chẳng có nỗi sợ nào giống nỗi sợ nào nhưng nỗi sợ nào cũng có mặt trong đời sống để cập nhật sự nghi ngại, để làm mục ruỗng lòng tin của người ta vào một cuộc sống an toàn, hạnh phúc….thậm chí làm mục ruỗng lòng tin vào cái phần tốt đẹp nhất của con người.
Nhưng có một nỗi sợ mà nhiều khi ta quên: Sợ sống mà không phải là mình, sợ sống mà chỉ là một hình nhân, là một kẻ vô cảm ngay với những điều đáng sợ...Những điều rất người..!!!

Lâu lâu lại giật mình nhận ra mình đang sống trong sợ hãi để tự hỏi rằng: Mình đã thành kẻ hèn chưa ?

206 nhận xét:

Tài chuyển về liệu
Những 'bóng hồng' trên thao trường


*  suy ngẫm về nhân tình thế thái - sự đời !!
- trong vô vàn nỗi sợ !!! Loài người sợ nhất là gì???
*Đó là tất cả mọi cuộc chiên tranh của đồng loại sảy ra vì bất cứ nguyên nhân nào. lý do gì ! kết quả cuói cùng của cuộc chiến được kết thúc: bên thắng. bên thua .hay bất phân thắng bại  thì hậu quả của nó là : hủy diệt là tàn phá là chém giết tàn khốc đẫm máu .gây tổn thất cho nhân loại nói chung hai bên tham gia cuộc chiến nói riêng .những mất mát về vật chẫt cũng như tinh thân Và mạng sống của đồng loại. gây ra tang tóc đau thương ''  con mồ côi cha vợ đội khăn tang thờ chông anh em gia đình ly tan ... Bời loài người không tìm ra tiếng nói chung đồng thuận giải quyết các vấn để tranh chấp.. bằng hiệp thương thiện chí ôn hoa mang tính nhân đạo hướng thiện nên đã dùng bạo lực để đói sử với  nhau !!! theo kiểu luật ???
 * VẬY "Mục đích bản chất mội cuộc chiến tranh - động cơ thúc đẩy để sảy ra cuộc chiến là gì !!! Phải chăng từ bản năng hoang dã theo quy luật  sinh tôn '' Cá lơn luốt cá bé " của tự nhiên !!!  
 * Hay theo  ; Chân lý thuộc kẻ manh  !!! ( kẻ mạnh tự cho mình quyền áp đặt thống trị kẻ yếu !) Trái với luân thường đậo lý  tối thiểu  về tình người ! ) 
 * Hay vì Lòng tham vô độ . tranh chấp, bon chen. ích kỷ ân oán,thù hận, lừa lọc rối trá. tiền hậu bất nhất,  của một nhóm người !!!.
 * Hay Bởi : bản chất cuộc sông mưu sinh phải cạnh tranh tất cả vì  ( quyền lợi ! Quyền lực .. không thể phân chia) là  nhu cầu tối thượng Ko giới hạn của con người !!!
* Hay vì những điều đáng sơ ...  Con người chưa biết hết??? Để ngăn chặn thảm họa chiến tranh của đồng loại sảy ra  trong cuộc sống  của  con người ...!!! phải gánh chịu  ở quá khứ Hay hiện tại hoặc tương lai..???

KB ngày 30-4-2013